Thỏi chocolate từ những vì sao

25 05 2009

NT694565

Chúng tôi tấp vào một quán cà phê bên đường và chạy vào khoảng không gian ngập đèn vàng ấm áp, thoang thoảng mùi cà phê đặc quánh. Quang chọn chiếc bàn nằm ngoài khoảng sân có mái che và tường rào bao quanh trên tầng hai. Có chút hương hoa nhài mọc lan bên hàng rào thoảng qua.

- Ăn chocolate không – Quang hỏi, đặt lên bàn một túi vải (có lẽ) bọc đống chocolate ở trong. Đó là sở thích của cậu ấy, ghi trong online profile.

- Mình sẽ béo lên mất…

- Không sao. Chocolate của tớ sẽ làm người ta ấm trong trời lạnh

- Nghe giống như loại thuốc phục hồi sau khi gặp Giám ngục Azkaban của thầy Lupin nhỉ

Quang cười, mở bọc chocolate ra. Những thỏi chocolate nằm ngổn ngang trong túi vải. Một vài thỏi bị vỡ, ứa từ mép ra chút sữa màu trắng. Chocolate nhân sữa. Chúng tôi không nói gì nữa, lặng lẽ uống café và ăn chocolate nhân sữa. Vị đắng gắt và ngọt lịm tan vào nhau, tạo nên cảm giác êm ái lẫn lộn. Tôi cảm giác không gian quanh mình bắt đầu ấm dần.

- Tối mai chúng ta đi ngắm sao nhé. – Quang hỏi trong khi đang nhấp một ngụm café đắng – Tớ đã chuẩn bị bản đồ sao, và kính viễn vọng mini.

- Vậy tớ sẽ làm gì?

- Đồ ăn và một ít beer.

Kế hoạch vậy là sắp xếp xong. Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, offline.

———–

Đó là những tháng ngày “rảnh rỗi đến nông nỗi”. Cuộc sống của tôi nhàn nhạt trôi đi đến chán ngắt. Một chuỗi lặp đi lặp lại của những buổi sáng gục mặt trong sách vở, buổi chiều học thêm, nghe nhạc, đi chơi loanh quanh. Mẫu thiết kế thời trang gởi đi dự cuộc thi Grand Phasion bị loại không thương tiếc. Tôi đã vẽ nó bằng sự “nhàn nhạt” của thời gian này. Gác thời trang qua một bên, tôi tìm hiểu về nhiếp ảnh như một sự đổi thay tạm thời. Tôi quen Quang trong một forum nhiếp ảnh, giữa hàng trang tài liệu lí thuyết chụp ảnh và hàng nghìn bức ảnh được “triển lãm”. Nhưng tôi và Quang khác nhau. Nhiếp ảnh với tôi chỉ là một trò chơi, một điều gì đó để giải trí và tìm cảm hứng lúc nhàm chán. Tôi thích thời trang hơn rất nhiều, và hơn tất cả. Trong khi đó, với Quang, nhiếp ảnh là sự lựa chọn duy nhất (và cuối cùng???)

Ngắm sao là điểm duy nhất chúng tôi giống nhau. Một bầu trời sao không bao giờ xuất hiện hai lần giống hệt nhau, dù chúng có vẻ không khác nhau mấy – cũng giống như các mode thời trang vậy. Đó là những gì tôi và Quang rút được sau khi nhìn hàng trăm tấm ảnh chụp vòm sao úp lên mặt đất mỗi đêm. Những ngôi sao thường mách bảo cho người ta một điều gì đó, mà với chúng tôi là những giấc mơ thần tiên.

6star3

————-

Quang chở tôi, phóng trên chiếc xe đã gần nát. Cậu ấy kẹp giữ đám đồ ăn và beer ở đằng trước. Tôi ngồi ở sau giữ kính viễn vọng, máy ảnh và hai cái tri-pod dài ngoằng. Quang nhất định không cho tôi biết địa điểm. Nhưng theo hướng này, tôi nghĩ cậu ấy sẽ chạy ra biển, thêm một đoạn lên chiếc cầu quay đang xây dang dở…Một địa điểm lí tưởng để ngắm sao.

- Đến rồi!

Tôi đoán không sai, là đoạn dẫn lên chiếc cầu đó. Chúng tôi, tay xách nách mang đống đồ đạc lỉnh kỉnh, dò dẫm theo ánh đèn pin từ tay Phong. Những ngôi sao đã xuất hiện lác đác trên bầu trời. Tôi trải tấm bạt nhỏ xuống dưới mặt đường để đặt beer và khay chocolate nhân rượu. Quang dựng tri-pod, lắp kính viễn vọng và chỉnh hướng. Chúng tôi giống một gia đình đang đi picnic giữa thiên hà đêm. Một lát sau, Quang lắp xong kính. Cậu ấy quay lại chỗ tấm bạt tôi đang ngồi, nhìn đồng hồ và nhắc:

- Chưa có gì. Khoảng 45 phút nữa thì mấy chòm sao sẽ rõ hơn. Chúng ta làm ấm người đã.

Tôi – đang nhấm nháp một thỏi chocolate rượu tan chảy – đẩy cốc beer về phía Quang. Chúng tôi không hay uống beer. Nhưng hôm nay trời rất lạnh, phải làm ấm mới tỉnh táo để nhìn ngắm sao trời được. Những làn gió se sẽ thổi qua mặt chúng tôi, táp lên chút hanh hao của muối biển. Mặn chát.

- Nếu trời sao không hiện rõ thì sao hả Quang? – tôi lo lắng hỏi.

- Cậu có ở lại không? – Quang quay sang nhìn tôi.

- Có…tớ muốn…

- Tớ cũng muốn.

Lần đầu tiên có người làm giống như những gì điên rồ tôi hay làm. Tôi đã hẹn ăn kem với một vài đứa bạn, và trời lạnh thì chúng sẽ không đi dù tôi vấn nhất quyết ăn kem lúc đó. Hầu như tôi chỉ cười, và bỏ qua. Nhưng tôi khó mà thân với ai không thể làm những điều ngốc nghếch cùng tôi. Nếu chỉ vì trời mưa, hoặc vì trời nắng, mà bỏ đi điều mình thích làm, biết đợi đến bao giờ để làm lại? Chỉ là những suy nghĩ ngốc nghếch của tôi. Khi hỏi Quang về “bầu trời không sao”, tôi đã lo sợ một câu trả lời “an toàn”: “Thì về chứ sao”. Nhưng bây giờ, tôi yên tâm ở lại đây, bất kể có sao hay không.

Đêm nay, tôi dành để thưởng thức bầu không khí trong veo, mằn mặn và thoải mái bên một cậu bạn mới quen. Tôi ngồi co ro, tay ôm chặt gối, nghe một bài nhạc vẳng ra từ mp3 của Quang. Nhạc điệu buồn buồn ngân nga quanh tôi. “Standing by the window, eye upon the moon” (**). Tôi quay sang Quang.

- Cậu đang hát à?

Quang gật đầu, vẫn tiếp tục ngân nga. Cậu ấy hát không hay, nhưng giọng cậu ấy rất trầm. Chocolate rượu làm giọng Quang ấm hơn, đến mức bạn sẽ thấy như có những ngọn gió đang bọc lấy bạn trong một chiếc vỏ trong suốt và êm. Bỗng dưng, tôi muốn bứt lấy một vì sao và đính vào mẫu thiết kế đang dang dở trong ngăn bàn ở nhà. Đêm hôm đó, tôi bị trúng gió. Chúng tôi không chụp được tấm ảnh nào. Nhưng Quang đã quăng lại toàn bộ tri-pod, kính viễn vọng, chiếc máy Canon pro của cậu ấy để đưa tôi đến một chỗ an toàn.

—————

5076-star-chocolate-mint-patties_280x277

Quang ngồi cạnh giường tôi, vẫn đang nằm bẹp vì chưa khoẻ hẳn. Trên chiếc bàn nhỏ đầu giường là hộp chocolate nguyên chất để “xin lỗi”. Cậu ấy tìm được ở đâu loại chocolate có hình các thiên thể: mặt trời với vầng lửa bao quanh, mặt trăng khuyết đang cười, những ngôi sao,…Tôi ngắm chiếc hộp.

- Mình không nỡ ăn chúng nó đâu, dù chúng có vẻ ngon thật.

- Ăn đi. Cho khoẻ.

- Lại là chocolate của thầy Lupin à?

- Ừ, nó sẽ giúp cậu tránh khỏi tụi giám ngục.

Chúng tôi lại cười, rất vui. Quang “nhót” một ông mặt trời đang cười, bỏ vào miệng, hít hà:

- Tin không? Tớ vừa ăn một mặt trời. Cậu thử đi.

Tôi cũng làm như Quang, chọn “sao Thổ” để ăn. Cảm giác ăn một thiên thể quả thật rất tuyệt. Trong vòng một buổi sáng, chúng tôi chén sạch cả một vũ trụ chocolate. Quang đã hát cho tôi nghe rất nhiều. Và tôi hào hứng (dù rất mệt) “trình diễn” collection thời trang trên giấy vẽ của tôi cho cậu ấy xem. Một ngày nào đó, chúng sẽ xuất hiện trên Elle, L’’Officiel, Vogue (***),…và tôi sẽ nhận được những đơn đặt hàng từ Hollywood hoặc Paris. Lần đầu tiên, tôi show ước mơ của mình ra cho người khác xem, trong một bầu không khí đậm đặc chocolate, lành lạnh của thời tiết và ngọt ngào của những giấc mơ từ bầu trời.

————–

Lâu, rất lâu, rất rất lâu sau đó… Ngày ra sân bay tiễn Quang đi học một khoá nhiếp ảnh ở một nơi rất xa, tôi cầm theo hộp quà nhỏ xíu. Chúng tôi thoáng nhìn nhau, rồi lại quay mặt đi. Chúng tôi đã làm bạn với nhau đủ lâu để hiểu ước mơ của cả hai. Hôm nay, Quang tiến một bước dài trên con đường của mình. Còn tôi ở nguyên chỗ cũ, thậm chí có vẻ thụt lùi.

- Cậu vẫn tiếp tục thiết kế chứ? – Quang hỏi

- Hả?…ờ…tất nhiên rồi. – tôi trả lời, không hào hứng mấy.

Chúng tôi cùng nhau đi dọc hành lang dài của sân bay. Tiếng loa thông báo, tiếng ì ầm của động cơ, những ngọn gió tạt từ cánh đồng cỏ bên cạnh…Quang hỏi tôi, khuôn mặt vẫn nhìn thẳng về phía trước

- Ăn chocolate không?

- Cậu có à? – tôi quay sang nhìn Quang– Lúc nào trong túi cậu cũng có chocolate?

- Không hẳn. Nhưng một dịp như thế này mà không có chocolate thì…tiếc lắm. Quang cười.

Vẫn còn sớm để làm thủ tục. Chúng tôi ngồi vào băng ghế dài trên hành lang sân bay, bóc lớp giấy bạc bọc quanh thỏi chocolate. Chúng tôi ngậm, những thỏi chocolate tan dần trong miệng. Tách! Tôi quay lại. Quang cầm chiếc máy ảnh, vẫn đang hướng ống kính về phía tôi, mỉm cười “Lúc cậu ăn chocolate trông thú vị lắm”. Tôi hiểu. Và tiếp tục “tạo dáng” để pose. Tôi nên để mình tự hào vì đã một lần trở thành người mẫu cho một nhiếp ảnh gia tài năng trong tương lai. Điều đó cũng giống như món quà tôi tặng Quang: bản thiết kế bộ trang phục dành cho “triễn lãm ảnh đầu tiên của cậu”. Tôi đã trao cho Quang cơ hội mặc bộ trang phục của một trong những designer hàng đầu – tất nhiên – vẫn là trong tương lai.

Trước khi bước vào phòng cách lí, Quang quay lại, nhét vào tay tôi mẩu giấy bạc gói thỏi chocolate lúc nãy. Những dòng chữ nguệch ngoạc, còn lem nhem vết nâu của chocolate: “I have a dream. A dream of…” “…” là gì? Là “nhiếp ảnh”, là “nổi tiếng”, là “thành công”, hay là gì? Tôi có hỏi, nhưng Quang không trả lời. Cậu ấy bảo đến lúc tốt nhất sẽ nói.

- Nó không phải là một lời tỏ tình chứ? A dream of u?

- Tớ hứa là không. – Quang nháy mắt với tôi. Một lời hứa kì cục.

————–

 sky-and-flowers

Quang đã đi. Tôi trở lại với nhịp sống tẻ nhạt thường ngày. Tôi vẫn thiết kế, một vài bộ trang phục cho một vài người xung quanh, những ca sĩ, những người mẫu cấp thành phố trở xuống. Và cứ thế, bỗng một ngày tôi giật mình phát hiện ra, dường như cùng với niềm đam mê, khả năng sáng tạo của tôi cũng đang biến đi đâu mất. Sự tự tin nữa, tôi mất niềm tin rằng tôi là một cá-thể đặc biệt và vô song. Và cũng từ đó, tôi ít khi liên lạc với Quang.

Một hôm, Quang nhắn tin thông báo cậu ấy đã đoạt một giải thưởng nhiếp ảnh nổi tiếng dành cho những tay nghiệp dư. Tôi nghĩ rằng mình cũng nên chúc mừng. Tôi online, gởi một message cho cậu ấy. “Thế nào Chocoboy. Chắc cậu vui lắm nhỉ? Cậu đã đạt được một điều gì đó rồi. Tớ rất vui. À, tớ muốn xem bức ảnh đoạt giải của cậu. Send mail cho tớ nhé.” Thực sự, tôi chẳng biết viết gì hơn, dù tôi có rất nhiều điều muốn nói. Mọi thứ trở nên sáo rỗng và vô vị. Tôi thở dài. “Hey, girl! Đến bây giờ mới chịu chúc mừng tớ à?” Cậu ấy invisible sao? “Uhm! Bây giờ tớ mới hết shock là thằng bạn ngu ngốc của tớ cũng có thể đoạt giải thưởng. Haha.” “Đó là điều duy nhất cậu có thể nói khi nghe tin tớ đoạt giải à, con bạn xấu xa kia?” “Uhm. Vì cậu đã thành công, còn tớ thì vẫn chưa. Đang ghen tị này.” “Just kidding!” “Tớ nói thật. Tớ đang tụt dốc rất thê thảm. Tất cả mọi thứ: cảm hứng, khả năng sáng tạo, niềm đam mê…tớ mất sạch cả rồi.”

Cái quái gì khiến tôi trút giận lên keyboard như vậy nhỉ? Không hiểu sao nước mắt tôi ở đâu bỗng ứa ra quanh mi mắt. Nhưng chỉ là chat, và Quang sẽ không thấy những giọt nước mắt ấy.

“Cậu còn thiết kế không?” “Còn. Nhưng có lẽ sắp hết. Tớ không muốn theo đuổi một thứ như vậy nữa.” “Cậu đang khóc.” “Sao cậu nghĩ vậy?” “Vì tớ thấy vậy” “Xin lỗi. Đúng ra tớ nên vui vì giải thưởng của cậu. Nhưng tớ lại thấy mình thật bất tài vô tướng. Rốt cuộc thì tớ chẳng làm được gì cả. Cho người khác và cả chính mình” “Uhm. Bây giờ tớ phải out. Đây là link bức ảnh đoạt giải của tớ. Cậu xem nhé!”

Tôi hụt hẫng. Cậu ta chỉ nhắn như vậy rồi out sao? Hay đơn giản là cậu ta đang bực mình vì những giận hờn ngu ngốc của tôi trước thành công của cậu ta. Dù sao đi nữa, đó là lỗi của tôi. Tôi click vào link ảnh cậu ta send. Net chậm, load mãi không xong. Tôi nản, tắt screen, comp vẫn để hoạt động, và tôi đi ngủ. Tôi cần một giấc ngủ. Nhưng giấc ngủ lại đầy mộng mị. Tôi thấy Quang – mặc áo vest thật sang trọng – đứng trong một sảnh đường trải thảm đỏ và lấp lánh ánh flash. Tôi đến chúc mừng và cậu ấy nhìn tôi như một kẻ ngốc không quen nào đó. Cậu không nhớ mình à? Không, cô là ai? Những giấc mơ, ngôi sao, chocolate và những kỉ niệm. Tôi chẳng biết cô là ai cả. Không, không, Quang, cậu phải nhớ. Tôi không nhớ. Tôi choàng giật mình, tỉnh giấc, mồ hôi ướt. Cảnh cuối cùng tôi còn nhớ được là đám cảnh vệ ở sảnh đường tiến đến, chuẩn bị kéo tôi ra khỏi đó như kéo một người điên. Quang nhìn tôi, lạnh lùng. Có lẽ thành công của người bạn đã khiến cảm xúc bị bỏ rơi trong tôi chảy tràn ra ngoài, không còn nén trong lớp vỏ bình tĩnh, lạnh lùng cố hữu.

 Green-1

Tôi quay lại comp, bật screen lên. Nãy giờ nó vẫn chạy. Từ lúc nào, trên screen là khuôn mặt tôi – cách đây rất lâu – đang mút một thỏi chocolate cầm trên tay ở băng ghế sân bay. Khuôn mặt tôi-ngày-trước với đôi mắt hướng lên nhìn bầu trời, có vẻ gì đó thật hồng hào và rạng rỡ. Những vạt nắng phản chiếu vào cửa kính sân bay, vỡ tan ra thành trăm ngàn tia nắng, nhảy nhót lung linh trên mái tóc, trên bờ vai, trên không gian quanh tôi Bức ảnh đoạt giải của Quang. Tôi kéo thanh trượt màn hình xuống. Ở dưới là tiêu đề của bức ảnh: “Our sweet dream” – Giấc mơ ngọt ngào của chúng tôi. Ở bên cạnh là dòng nhắn của Quang: “Con bé ngốc à, cậu làm được nhiều thứ hơn cậu nghĩ. Nhưng chưa bằng những gì tớ nghĩ là cậu có thể làm.” Tôi type, từng chữ, một câu hỏi để khẳng định chắc chắn: “I have a dream. A dream of…” ??? “Of us” Cậu ấy lại xuất hiện. Hoặc có thể là cậu ấy đã đợi tôi nãy giờ. Bỗng dưng, tôi mỉm cười. Nụ cười đầu tiên sau một thời gian rất dài, tựa như vừa thức dậy sau giấc ngủ vùi và nhìn thấy tia nắng đầu tiên của bình minh. Cuối cùng, ngày mới cũng đến, theo cách tự nhiên như nó vốn thế.

—————–

Tôi sẽ còn nhớ mãi ngày tôi đã gặp Quang. Đó là ngày có một cậu bé xuất hiện, kéo tôi ra khỏi sự nhàm chán và cùng tôi leo lên những bậc thang dẫn đến các vì sao. Trên đó, ước mơ của chúng tôi lấp lánh, ngọt ngào.








Follow

Get every new post delivered to your Inbox.