
Mùa cây nghiêng lá
Mùa cỏ nghiêng vành
Mùa em đi rông…những ngày nắng lạ
Con chim khẽ hót
Líu lo líu lo
Bầu trời xanh…xanh…xanh…rộng quá
Gió thổi tràn trề qua từng cuộn mây
Gió thổi ùa về trong từng màu cây .
….
Ô kìa
Em
…Yêu…
Có nhớ cách hát đồng dao không?
…em?
—–end—–
Tự dưng lẩm nhẩm hai câu đầu
Thế là ráng làm nốt mấy câu sau
Như một khúc hát
mùa hạ ^________^
Mình thích được đi chơi lên núi – ôn đới, đồng cỏ, cây thông, hoa dại ngập tràn – vào mùa hè
Mình sẽ hát thật to !!!!!!!!!!!!!!!!
—
8:41 p.m 16/05/2008: Đã sửa “Hử em?” thành “…em” đúng như nhận xét của Rya

làm anh nhớ hồi trước anh với em nói chuyện với nhau ^^ em đúng là một princess ko thuộc về hoàng cung mà
abc, alô alô
Thích nhất 2 câu đầu. Thích cái giọng ngọt ngào trong bài thơ này. Nhưng mà, gió tràn trề thổi qua mây được à? Thấy nó không tự nhiên lắm. Câu cuối, bỏ chữ ” Hử” với dấu hỏi đi. Để mình em thôi, cùng với dấu … sẽ tạo cảm giác lửng lơ, vương vấn hơn đó.
Chỉ biết nhận xét thế thôi. Thông cảm, Rya không biết cảm nhận thơ.^”^
ơ… sao hiền thế?
haizz… muốn bỏ nhà đi rông! ^^
dễ thương rứa đó :X